Có những vết thương, những nỗi đau không bao giờ lành theo năm tháng! Nó chỉ "khép hờ" nơi cửa ngõ trái tim, chực chờ cơ hội để vỡ òa, cán nát trái tim ta thành trăm mảnh. Ta chỉ biết khóc, nhưng những giọt nước mắt không thể làm phôi phai kỷ niệm...
Valentine về trong một mùa lạnh giá! Hương cô đơn vây kín em. Xa nhau em mới biết thế nào là nhớ!
Nếu khi xưa anh hỏi em: "Lỡ một ngày anh không còn bên em, em có buồn không cô bé?", em chỉ cười không nói...
Bây giờ em đang muốn gào lên ngàn lần "buồn...! nhớ...!", nhưng... anh đã không còn bên em. Anh đã xa, xa mãi, và lẽ nào không bao giờ anh trở lại?
Quay trở về nơi khi xưa chúng mình gặp nhau, cố tìm một hình bóng quen thuộc giữa dòng người xuôi bước, em chẳng thấy hình anh. Hụt hẫng, em gọi tên anh một lần nữa! Nhưng, tiếng em gọi cứ lạc dần vào cõi hư vô. Em nhận ra... em đã mất anh thật rồi!
Hãy về nhé anh, về trao cho em hơi ấm yêu thương! Về bên em với nụ cười rạng ngời trên môi. Anh đã yêu, đã trao cho em trái tim, đừng để em buồn, đừng để em lại một mình nơi đây...
Valentine này em vắng anh.
Tags: 00- Loi To Tinh De Thuong -00