| Get a free email @vnspace.com |
|
|
Viewing 1 - 9 out of 68 Blogs.
Page:
1 |
|
|
|
|
Một ngày nghĩ bất đắc dĩ . Sáng sớm chưa ăn uống gì , cầm lấy chìa khoá xe vậy là P & H xuất phát . Bọn họ đều có ý định giống nhau " muốn khoát khỏi cái nơi đầy tiếng ồn , bụi bậm & bon chen của đô thị . Vì mấy ngày nay công việc của P ko được thuận lợi nên vẽ mặt ủ rũ , ưu tư thấy rõ . Hắn là 1 con người vô cùng vô tư ,vui vẻ ,tự tin vậy mà hôm nay lần đầu tiên nhỏ H thấy hắn yếu ớt , chán nãn . Ngồi lên xe , cả 2 đều im lặng . Im lặng quá , nhỏ H mở nhạc nghe để chen đi tiếng thở ra của P . Hơi máy lạnh trong xe lạnh & khó chịu quá , H bấm cửa xe xuống để ló đầu ra ngoài cho dễ chịu . Biết P đang bưồn nhỏ H ngồi ngoan ngoãn ko phá phách chọc ghẹo như mọi hôm ,lâu lâu liếc nhìn P tí rồi quay ra ngoài . " Em khát nước ko ? " " uhm hơi hơi ,hì hì " Phu````````` có người lên tiếng rồi , nó nghỉ thầm . P chạy xe đến 7-11 mua 1 chai nước & 1 cây carem đưa cho H . Và cuộc hành trình ko mục đích tới lại tiếp tục . Chưa ra khỏi thị thành , P hỏi " Tụi mình giờ lên núi hay xuống biển ?" " Núi . hè nóng quá , lên núi hít thở không khí trong lành & mát mẻ hơn hihi" " uhm" . Ngồi xe hơn 1 tiếng , ra khỏi thị thành và cũng đến nơi cho là một nữa núi . Ngang qua những vườn cau hoa nở trăng trắng , hương thơm được gió thổi toả ra cả dãy núi , cảm giác thật tiệt . Cả 2 hít thật mạnh một hơi rồi thở ra nhẹ nhàng , những muộn phiền như được giải thoát ...
聽 說 愛 情 回 來 過 (Nghe nói tình yêu có quay lại) Ở nơi bạn nghe nói anh có quay trở lại , Em nhờ nó thay em hỏi thăm anh vì sợ gặp nhau sẽ nói không ra lời . Tình cảm của anh với em giờ còn nhiều hay ko ? Em đã từng làm tim anh tan vỡ vậy mà vẫn yêu anh sâu đậm . Ở nơi bạn nghe nói anh có quay trở lại , Em nhờ nó đừng nói với anh , chỉ sợ khi gặp nha sẽ đau lòng . Em đối với anh tình cảm vẫn còn rất nhiều . Anh đã từng cho em hạnh phúc và em vẫn rất yêu anh. Có một nỗi đau muốn gặp mà ko được gặp , có một tình yêu vẫn còn giấu kín trong tim . Em chỉ được giữ anh mãi trong tim mình. Cái nỗi đau muốn gặp mà ko được gặp này làm cho em càng thương nhớ anh . Vậy mà em chỉ được để anh trong tim
Hôm qua ... trời bão... Gió thổi rầm rầm vào khung cửa Gió như thét gào lôi kéo những làn mây Gió đưa mưa tạt vào cánh cửa sổ nhỏ bằng kiếng Nơi nó ngồi ôm gối ngắm trời mưa... Mắt nó cay lên chắc vì mệt mỏi Cũng chắc vì nó nhớ đến ngày xưa Nơi bình yên với bao là mơ mộng Hy vọng trước mắt đã tan tành Bão lạnh lùng , bão vô tình khũng khiếp Bão cuốn đi những gì của ngày ấy Để bây giờ thấy lạc lõng bơ vơ Ngọn lữa tình mới bắt đầu thấp sáng Bỗng tối tăm khi cơn bão kéo về Tắt lịm đi không còn một tia sáng Nó quờ quạng bước từng bước đơn độc Không còn bao bộc trong vòng tay mẹ hiền Xa gia đình xa bạn bè , cả xa ai... Không lời chia tay của một chuyến đi Không lời hẹn gặp lúc trờ về Bước nặng nề kéo lê theo hành lý Chất chứa đầy những luyến lưu... Bão đi qua ... Sau cơn mưa trời lại sáng Có mây xanh rồi có cả cầu vòng Chuyện đâu rồi nó cũng vào đấy Chỉ nó xa quê và tình yêu đã thay đổi Một tình yêu vì... trách nhiệm và vì người ấy yêu nó. Vậy là nó đã chia tay với cái tình mà gọi là mối tình đầu thật rồi . Nhưng điều làm nó hối hận nhất là nó chưa từng nói " yêu " . Nó chưa từng yêu một cách nồng nàn ,đậm đà, tự do yêu đương như bao người đã yêu . Nó từ nhỏ tới lớn chỉ được sống trong 1 khuôn khổ của gia đình và rồi bây giờ nó vẫn sống trong cái khuôn khổ đó ... tuy đang sống trong sự che chở , bao bọc , hạnh phúc... " Trọn đời ko được bên nhau, xin giữ ấy mãi trong tim trọn đời"
Nha Trang 10/7 Anh thương nhớ! Mùa hè Nha Trang thật là nóng bức , nghe tiếng ve bên đường càng làm em nhớ tới anh , nhớ tới những lời nói , những nụ cười của anh . Không biết anh giờ có nghỉ và nhớ tới em như em nhớ anh không ? Không có anh bên cạnh thời gian trôi qua thật là nặng nề như một kẻ khờ lê từng bước trên vĩa hè đầy tiếng ve kêu rã rít ... Dạo này anh khoẻ không? Giờ này anh đang làm gì ? Có nhớ em không? Công việc như thế nào? Mọi thứ đều ổn cả chứ? Đáng lý em có rất nhiều rất nhiều điều muốn nói , muốn hỏi anh nhưng khi bắt đầu viết thư cho anh thì nó tan biến đâu hết , làm đầu óc em như trống rỗng , buồn cười thiệt , giống một đứa trẻ con quá hihihi. Em ở đây vẫn khoẻ , công việc vẫn bình thường nhưng vì nhớ anh nên hình như mọi việc cảm thấy chậm đi ,không có tinh thần và chán nãn quá híc... Nhưng em sẽ cố gắng để chờ tới ngày được gặp anh .Anh chừng nào về với em vậy ? Đúng thiệt yêu là khổ , mà bảo không yêu anh chắc em sẽ khổ hơn , anh có nghỉ vậy không? Thôi em tạm dừng bút tại đây , Mong anh hiểu được nỗi nhớ mong anh từng ngày của em . Em xin chúc anh luôn mạnh khoẻ, mọi việc thuận lợi , và đừng quên nhớ đến em nha . &nb sp; &nb sp; Nhớ anh nhiều &nb sp; &nb sp; ...
Lần đâu tiên trong đời tôi được trãi qua một cái sinh nhật đầy nước mắt và nụ cười . Lúc thì hạnh phúc , lúc thì suy sụp . Không biết nói sao ... Giây phúc đầu tiên của 7/7 tôi được người ấy hát mừng tuổi mới, tới sáng nhận được tin nhắn của Pé ( 1 anh bạn dễ thương), của Thuận ( mối tình đầu & bạn thân)làm tôi bất ngờ khũng khiếp ( lại cay mắt ) ko ngờ mọi người vẫn nhớ tới tôi . Làm tôi cảm động quá ... Buổi tối tôi cùng gia đình đi ăn cũng vui lắm . Nhưng tối về vì một chuyện nhỏ xíu ko đáng mà tôi và em gái đã lớn tiếng với nhau . Tôi cầm ko được chạy vào nhà tắm khóc , khóc thật nhiều , không biết vì sao mà nước mắt nó cứ trào ra , ko phải vì chuyện nhỏ nhặt ấy làm tôi khóc cũng ko phải vì một lý do gì , phải chăng là nó đã chứa trong mắt tôi những ngày tháng qua giờ có cơ hội để giải thoát ... vậy là tự nhiên với em gái ko nói chuyện làm tôi cảm thấy khó chịu và trống vắng quá . Khuya , ko ngủ được , vào mạng , lại một bất ngờ đến với tôi . Bạn bè trong VF mở party mừng sn tôi . Ôi chao là xúc động và nhộn nhịp , thế là tôi lại khóc lần nữa . Mọi người tặng tôi những món quà mà lần đâu tiên trong đời tôi nhận được , mặc dù rất ngại , mắc cở nhưng thật là hạnh phúc (lại vừa cười vừa khóc) họ gởi cho tôi nào là nhạc mừng sn , nào là hình bánh kem , nào là những lời chúc tuyệt vời và với những gương mặt mà chưa bao giờ gặp nhau . Đúng là một ngày khó quên trong đời ...Tôi yêu hết mọi người , cám ơn mọi người nhiều lắm ...
Còn thêm 1 giờ nữa là đúng 27 năm ngày nó cất tiếng khóc chào đời . Ngồi ngẫm nghỉ mà nó cảm thấy ruột như đau thắt lại .Nó nghỉ sự ra đời của nó là một niềm vui hay là thêm một gánh nặng cho mẹ nó . Tuy rất cám ơn và yêu quý mẹ , nhưng nó lại nghỉ thà mẹ không sanh 3 anh em tụi nó ra có lẽ đời mẹ không phải vất vả tão tần đến vậy . Tuy tụi nó rất cố gắng không để mẹ buồn , nhưng vẫn không khỏi làm mẹ lo lắng .Mẹ nó là một người đàn bà đảm đang vô cùng . Sanh ra 3 anh em tụi nó trong hoàn cảnh khốn khó mà vẫn để tụi nó ăn học dàng hoàng , ăn mặc ko thua kém con người ta . Nhớ khi nó mới 5 tuổi , mẹ đi chặt mía mướn cho người ta sau lưng cõng theo nhỏ em út mà mồ hôi chảy ròng ròng, còn nó thì đi theo từng bước ở phía sau mẹ nó , nghỉ tới đây mắt nó cảm thấy cay cay , ngực nó cảm thấy đau nhói ... Bây giờ của 27 năm về trước nó đã đạp đá tung hoành trong bụng mẹ nó để thoát khỏi cái nơi nhỏ hẹp ấy , để mẹ nó đau xé ruột xé gan , để rồi cất tiếng khóc đầu đời ... Nay nó không được ở bên cạnh chăm sóc , hiếu thảo mẹ nó . Trong lòng nó luôn nghỉ '' con sẽ sống thật hạnh phúc , sẽ không để mẹ phải lo lắng gì về con'' có lẽ đó là điều tốt nhất để trả ơn mẹ nó. '' Con thương mẹ nhiều lắm , nhớ mẹ nhiêulắm ...'' câu nói mà lúc nào cũng nằm ngay bờ môi nhưng không thoát ra được . Mỗi lần nghỉ đến mẹ mắt nó lại rưng rưng... Xin lổi và cám ơn mẹ hiền .
Có khi nào ta tự hỏi, từ bao giờ con người bắt đầu biết sợ hãi, và khi nào thì thôi không sợ nữa? Còn nhỏ... ta sợ tiếng động, sợ người lạ, sợ bóng tối, sợ đau. Lớn hơn chút nữa, ta chuyển sang sợ ma, sợ bị bỏ rơi, sợ phạt đòn. Thành người lớn rồi, nỗi sợ không vì thế mà bớt đi. Thật nực cười, con người ta càng lớn khôn càng sợ nhiều thứ... Người yếu đuối sợ sự thiếu thốn, sợ cô đơn, sợ thất bại, bị chà đạp xem thường. Kẻ mạnh bạo sợ có người khác mạnh hơn mình, sợ bị cô lập, sợ một ngày không còn ai sợ mình nữa. Người tốt sợ bị lợi dụng, sợ vấp ngã, sợ tổn thương. Kẻ xấu sợ bị quả báo, sợ sự thật, sợ cả những điều tốt đẹp... Khi ta yêu thương một người nào đó, những tưởng tình yêu ấy có thể giúp ta mạnh mẽ tự tin chiến thắng mọi nỗi sợ hãi. Nhưng đôi khi bên người ấy, có những nỗi sợ ngấm ngầm gặm nhấm tim ta. Ta sợ sự chia rẽ, đổ vỡ và tổn thương... Ta cũng sợ làm người ta yêu lo lắng, đau khổ.
Có người bảo, nếu không làm gì sai thì sẽ không phải sợ. Thế thì, tại sao? Nỗi sợ đáng ghét kia! Làm thế nào để ta không bị ám ảnh nữa? Để mỗi sáng thức dậy ta mỉm cười đón nhận tất cả những sự kiện xảy đến trong ngày không chút ưu tư lo lắng. Để mỗi tối trước khi đi ngủ ta chẳng chút hoài nghi ái ngại về bản thân mình. Làm sao, để xua đi nỗi sợ? Tự nhiên thèm được như ngày còn bé thơ cuộn mình trong chăn ấm, khi tiếng sét vang lên có giật mình khóc thét thì chỉ cần bàn tay vỗ về của mẹ, giọng nói ấm trầm của cha là nỗi sợ hãi tột đỉnh chợt tan đi như gió thoảng. Ta lại ngủ yên trong niềm tin tưởng tuyệt đối rằng bên mình luôn có vòng tay bảo bọc đầy tình yêu thương của cha mẹ, tình yêu thương vô điều kiện và mãi mãi... Để nỗi sợ, tan biến đi.. Mãi mãi...
Này em, nếu cho em gia đình, tình yêu và sự nghiệp em sẽ sắp xếp theo trật tự như thế nào? Forever Tình yêu lên trên à? Ừ! Tình yêu thật đẹp đúng không em? Con người sống trên đời mà không có tình yêu thì đúng là thật vô vị. M. Gorki từng nói: "Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần Mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn lửa tình yêu". Nhưng em ạ! Em có biết truyền thuyết Mỵ Châu - Trọng Thủy chưa? Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu Trái tim lầm chỗ đặt lên đầu Nỏ thần cố ý trao tay giặc Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu
Mỵ Châu đã đánh đổi gia đình và địa vị chỉ vì tình yêu. Để đến muôn đời người ta vẫn nhắc đến Mỵ Châu là một người con gái bất hiếu, bất trung. Em có dám không? Em nói: Nhưng nếu em phải từ bỏ người mình yêu thì sẽ buồn khổ lắm? Và đầu óc em chỉ nghĩ đến cô ấy, anh ấy là đã không muốn làm gì và không làm được gì sao? Chị nói em nghe này! Tình yêu không phải là duy nhất và bố mẹ chỉ có một trên đời. Còn nữa, nếu em không có chỗ đứng trong xã hội thì liệu người em yêu có ở bên cạnh, yêu em nữa hay không? Cuộc sống bây giờ không còn "một túp lều tranh hai trái tim vàng" nữa đâu. Em đổi sự nghiệp lên hàng đầu à? Ừ! Rất nhiều người đã đặt sự nghiệp lên trên giống như em đấy, nhất là con trai. Họ có thể tạm gác gia đình lại, gạt tình yêu sang một bên và dấn thân vào con đường lập nghiệp một cách không mệt mỏi. Họ lao vào làm việc, kiếm tiền. Trong họ luôn nung nấu một điều: "phải có danh gì với núi sông". Mặt khác, cũng bởi họ là trụ cột trong gia đình. Họ phải làm sao cho cái trụ đó luôn vững chắc. Ngày nay, không chỉ con trai, mà con gái cũng khá nhiều người coi trọng sự nghiệp. Xã hội bỗng nhiên trở thành: Con trai thì mải mê với địa vị mà quên mất rằng mình còn bố mẹ, vợ con. Con gái thì đắm chìm với danh vọng mà quên mất mình đã quá tuổi để lập gia đình. Những ai có gia đình rồi thì quên mất thiên chức của người phụ nữ là dâu thảo, vợ hiền, người mẹ tốt. Tất cả phó mặc cho một nhân vật phụ có tên gọi là Osin. Tất nhiên, điều chị nói không phải là tất cả. Giàu có - tốt thôi. Quyền cao, chức trọng - quá tốt. Nhưng em ạ! Khi em mải mê với việc tạo dựng "cơ đồ", có bao giờ em biết đấng sinh thành đầu đã bạc, răng đã long? Em có biết người vợ, người chồng của em rất muốn chia sẻ chuyện cơ quan, hàng xóm bình thường, muốn ăn chung với em dù chỉ là một bữa ít ỏi trong ngày? Còn các con em nữa. Em có biết chúng học hành ra sao, chúng thích gì và mong ước điều gì? Ngay cả bạn bè em, thử đếm xem có bao nhiêu người bạn chơi với em chân thành. Em đang có địa vị, đang thật giàu có. Nhưng có bao giờ em nghĩ một ngày sẽ mất tất cả, chỉ còn bàn tay trắng. Khi đó, ai sẽ là người ở bên cạnh em? Ai sẽ là người để em ôm chặt lấy mà khóc một cách ngon lành như con trẻ? Ai sẽ là chỗ dựa cho em mỗi khi mỏi chân, chùn gối? Và cuối cùng ai sẽ là người nâng em dậy? Vậy em đặt gia đình lên trên tất cả? Em sẽ có một gia đình hạnh phúc. Con cái ngoan ngoãn, học hành thành người và biết đối nhân xử thế. Nhưng em ạ! Để đạt được hai từ hạnh phúc cũng không phải là điều đơn giản. Em có thể nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ rằng: phải yêu cô này, phải lấy cô kia hoặc phải làm ngành này, việc nọ vì bố mẹ thích không? Em có thể huỷ một cuộc hẹn ký kết hợp đồng với khách hàng chỉ vì em đã hứa sẽ đưa các con đi chơi công viên chứ? OK! Cứ cho là em có thể đi. Khi đó, em sẽ là một người con có hiếu; người vợ đảm, người chồng lý tưởng và người bố, người mẹ mẫu mực. Nhưng em này! Thế giới loài người là một cuộc chạy đua. Em phải chạy và phải chạy thật nhanh để bắt kịp họ. Em không thể dừng lại được đâu. Vì như thế, em sẽ thấy mình lạc lõng. Sẽ chẳng ai chờ em. Em sẽ trở nên tụt hậu. Em sẽ bị xã hội đào thải. Và khi đó, em làm gì để hạnh phúc được vẹn nguyên? Trên đời này chẳng có ai hoàn hảo. Khi người ta có gia đình hạnh phúc, tình yêu lý tưởng và chỗ đứng vững chắc trong xã hội thì khi ấy chẳng có gì phải bàn cãi nữa, đó là thiên đường mà ai cũng mơ ước. Nhưng khi người ta phải chọn và sắp xếp làm sao cho hợp lý thì thật là khó. Nếu như để làm vui lòng gia đình thì em phải hy sinh tình yêu. Nếu như để giữ được tình yêu thì em phải hy sinh sự nghiệp. Và nếu như để sự nghiệp ngày càng vững chắc thì em lại xao nhãng gia đình và người yêu, người vợ của mình. Thật rắc rối và khó khăn... Đặt cái nào lên trước, cái nào đứng sau? Đặt cái nào đứng trên và cái nào đứng dưới đây? Em hỏi chị: Nếu là chị, chị sẽ sắp xếp như thế nào? Ừm! Nếu là chị, chị sẽ không đặt tình yêu lên trên, không đặt sự nghiệp lên đầu hay không đặt gia đình lên tất cả. Chị đặt chúng ngang hàng với nhau: Gia đình ở giữa, sự nghiệp bên phải và tình yêu bên trái; cố gắng để làm sao thật hài hoà vì chúa Jesus từng nói: "Thiên đường ở chính trong ta. Địa ngục cũng do lòng ta mà có". Nếu không phải em, không phải tôi mà là các bạn, thì các bạn sẽ sắp xếp như thế nào?
Lại một ngày hè nóng bức với đầy tiếng ve đã qua .Nhưng những phiền não trong tôi vẫn còn động lại . Biết nói cùng ai cho vơi đi phần nào mệt mỏi .Không phải mệt mõi vì công việc mà mệt mõi của tinh thần . Từ ngày bé Đ qua đây tôi cảm thấy bớt lẽ loi hơn nhiều , nhưng ngược lại cũng ko ít lo phiền và có nhiều thay đổi. Và từ ngày tụi nó dọn qua ở chưng với tụi tôi . Nữa vui vì có chị em bên nhau che chở cho nhau , nữa lo là cách sống của tụi tôi và tụi nó ko giống mấy , sợ sẽ có va chạm . Và rồi chuyện đó cũng xãy ra . Đối diện với em gái thì ko muốn nó buồn , đối diện với người ấy của tôi thì lại cảm thấy hơi bị thiệt thòi cho hắn quá , tôi cũng có phần xót ruột . Không biết phải làm sao , tôi dùng hết sức che chở cho cả 2 bên được trọn vẹn . Người ấy cũng vì tôi mà chìu hết mình , nhưng tôi biết trong lòng hắn cũng buồn buồn , tuy ko nói ra nhưng vì sống lâu bên nhau tôi cũng hiểu rất nhiều về hắn . Em gái tôi thì biết tính chồng nó nên nó quen rồi . Còn tụi tôi thì khó có thể hiểu được cái tình trầm ngâm , ít nói , ko chút hài hước , ko biết gì ngoài công việc của chồng nó. Đôi lúc làm em gái tôi cũng muốn nỗi khùng vì tối ngày lũi thũi trong nhà cảm thấy bức rức ,nhưng nó ko phiền chồng nó vì nghỉ chồng nó cũng vì công việc chứ ko phải chơi bời như người ta . Bởi vậy tôi cảm thấy cuộc sống của tụi nó ko một tí thú vị , ko màu mè , tối ngày chỉ công việc ...Và cảm thấy tội nghiệp cho nó . Chán quá , mệt mõi quá . Chừng nào mọi việc mới được như tôi mong muốn đây . Chỉ mong mọi người đều được hạnh phúc mà hình như điều ước này khó khăn quá...
Page:
1 |
|
|
|
|
|