PHIÊN CHỢ CUỐI CÙNG
Buổi chiều hôm ấy em đi chợ
Và cũng là phiên chợ cuối cùng
Hai đứa cãi nhau nên anh giận
Em đạp xe đi mỗi một mình
Em mua thịt bò với cải bông
Cái món xào anh vẫn vừa lòng
Về cố làm lành lay anh dậy
Anh ! xách hộ em ít nước không ?
Anh cứ nằm im cố giã vờ
Mình em lại xách lấy cái xô
Nào ngờ hôm ấy mưa trơn ướt
Em ngã trời ơi chẳng thể ngờ
Anh khóc gọi em giữa mưa trời
Thôi còn chi nữa hỡi em ơi !
Chiếc xô nhựa trắng toang hai mãnh
Tan tác hồn em giữa mây trời
Cho đến hôm nay bốn giổ rồi
Bốn năm ray rứt mãi không thôi
Mỗi khi nhìn thấy bò xào cải
Anh ngỡ còn em giữa cuộc đời .
Các bạn có từng nghe tên cây Bần Ổi chưa ?
Chắc rằng sẽ có một vài người nói có , một số trả lời rằng không và số người còn lại sẽ ngơ ngác Cây Bần Ổi là cây gì vậy kà ??
Tôi xin giới thiệu với các bạn loài cây dân dã quê tôi
Cây Bần Ổi chỉ mọc nhiều ở vùng sông nước Miền Tây , nếu nói về lợi ích kinh tế thì cây Bần Ổi chẳng mang lợi ích gì nhiều nên chẳng ai thèm trồng nó . Nhưng cây Bần Ổi lại là cứu cánh của người dân quê sống vùng Cù Lao vì rễ cây Bần Ổi có đặc thù giữ đất không bị sạt lỡ xuống dòng sông , thế nên nghiễm nhiên nó tự mọc và được tồn tại cũng không ai quan tâm nó như bọn trẻ con chúng tôi .
Cây bần ổi khi trưởng thành to lắm tàng nhánh xoè ra mặt sông , còn rễ cây thì mọc bám vào đất thành những hình thù kì dị .
Tôi và những người bạn chung xóm lúc còn nhỏ rất thích Bần Ổi , bởi vì mỗi khi đi tắm sông thường hay rủ nhau trèo hái trái Bần Ổi nhâm nhi với muối ớt . Trái bần ổi tròn tròn , dep dẹp chín trên cây chua chua , ngọt ngọt chấm kèm muối ớt gói lá chuối khô ăn hai , ba trái vẫn chưa đã thèm là món khoái khẩu của bọn trẻ hay đi tắm sông , còn trái chưa chín thì chớ dại dột mà cắn vào nó chua tê tái ba ngày sau còn ê răng , hoa của bần ổi cũng đẹp và có mùi thoang thoảng dìu dịu tuy nhiên vì là cây dại nên ít ai để ý đến nó. Những cây bần ổi đến tận bây giờ vẫn còn tồn tại dọc theo triền sông quê tôi , cây này chết đi lại mọc thêm cây khác , cứ thế bám giữ đất quê , nhưng những người bạn thuở nhỏ của tôi thì nay đã thành đạt ,không còn lội tắm sông như trước , một số nay tha hương nơi xứ người , nhưng khi nào có dịp gặp lại nhau vẫn luôn có cùng câu hỏi mùa này bần ổi có chín không .
Người yêu tôi tuổi tròn hai mốt
Áo chinh nhân đi lính miền xa
Lời hẹn ước khi nào xong quân ngũ
Anh sẽ về nối lại nhịp cầu duyên
Ba năm lẽ đợi chờ trong nỗi nhớ
Trông tin nhau qua những cánh thư hồng
Bỗng một chiều gió thổi bên sông
Tin anh mãi không trở về quê nữa
Nước mắt tràn mi khóc tình dang dỡ
Mười năm rồi vương vấn mãi khôn nguôi
( Tình yêu đầu tiên không dễ quên mau , ai đã từng có một lần dang dỡ chắc rằng cũng ấp ôm kỉ niệm giống như tôi .......)